Ngồi đợi mùa sang

mùa thu hà nộiMấy sáng gần đây, sẻ nâu đã về đậu trên cây trứng cá. Chúng nô đùa ríu rít từ sáng đến trưa. Trời xanh và cao hơn. Những lúc như thế, tôi thấy lòng nhẹ nhõm và bình yên đến lạ thường. Cảm giác ngồi một mình uống cà phê đợi chờ một điều gì đó thật là sảng khoái.

Những chiếc lá xoay xoay trong gió rồi đậu xuống lề đường, cứ hết chiếc này đến chiếc khác, xếp dày lên nhau. Tôi không là một họa sĩ nhưng vẫn liên tưởng khoảng lá rụng là một bức tranh trừu tượng thật đẹp. Không có những thực khách xung quanh chắc tôi đã không ngại ngần ùa ra đùa chơi với lá. Sự tưởng tượng hạn hẹp của mình về đám lá rụng đã khiến tôi cực kì hưng phấn.

Hàng hoa đi qua. Những bó hoa cúc trắng nằm khoe mình trên gác ba ga của chiếc xe đạp cũ kĩ. Người nông dân đang rướn mình vừa đạp, vừa rao hàng. Dưới nắng mai, những bông hoa chớm nở tinh khôi. Khoảnh khắc ấy nếu lọt vào ống kính của nhiếp ảnh gia, có khi bức ảnh chụp người nông dân chở hoa bán dạo sẽ là bức ảnh đẹp nhất mọi thời đại. Nhưng tiếc rằng chẳng có một nhiếp ảnh gia nào ngang qua, chỉ có tôi thôi, chăm chú nhìn như con nhái xanh thấy con mồi trước mắt.

Cái gã đánh giày sáng nay cũng thật vui tính. Cớ gì gã lại đưa chuyện quê ra mà kể cho người ta nhớ, người ta thương. Gã kể mùa này quê gã vàng ươm sắc nắng. Thế gã tưởng quê tớ không có nắng vàng hay sao? Mà kể chi cho xa. Kia kìa, những đốm nắng xuyên qua tán cây đang xếp thành mọi hình thù trên mặt đất. Gã bảo, nắng ấy yếu ớt quá. Mình quát thật to. Đẹp thế! Loang vàng như thế mà yếu sao? Gã nhếc môi cười ruồi mình rồi xin tiền công và lẫn vào cuối phố.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã thức nhọn mọi giác quan để cảm mùa thu và để rồi nói với em: “Nắng úa dệt mi em/ và mây xanh thay tóc rối/ nhạt môi môi em thơm nồng/ tình yêu vương vương má hồng”. Để rồi khiến mình cũng sắc nhọn mọi giác quan để mà cảm nhận, để mà say đắm tình khúc ấy lúc mùa đang sang. Cái khoảnh khắc hiếm hoi này âm nhạc đã khiến lòng mình rạo rực và yêu đời hơn biết mấy. Aldous Huxley rất đúng khi phát biểu câu nói mà sau này người đời coi đó là danh ngôn: “Sau sự im lặng, thứ thể hiện được nhất điều không thể diễn tả chính là âm nhạc”.

Sẽ không hoàn hảo cho khoảnh khắc ngồi đợi mùa sang nếu thiếu vắng tình yêu. Tình yêu của đôi bạn trẻ đang tình tứ ở bàn cạnh tôi đang ngồi. Cô bé bẽn lẽn thỏ thẻ những lời yêu. Tôi ngồi sát bên vẫn không nghe rõ. Vậy mà cậu trai cứ gật đầu lia lịa. Đúng là tình yêu có tần số riêng. Bây giờ thì tôi không chối cãi điều ấy. Tần số riêng phát vào thời khắc này, không gian này, cảnh tượng này thì thật say đắm và ngọt ngào biết bao. Họ yêu nhau mà tôi cũng chênh chao. Thế mới biết sức mạnh của tình yêu như thế nào? Chả trách, xưa kia Đam Săn cứ quyết đòi đi bắt Nữ Thần Mặt Trời cho bằng được.

Ngồi đợi mùa sang nơi góc quán quen thấy lòng mình chộn rộn, thấy cuộc sống thật đáng để yêu thương, thấy mình như lạc vào cõi thần tiên hoa mộng.

Mùa thu đang gõ cửa trái tim tôi.

Đặng Thiên Sơn

(Rút từ tập tản văn “Đường về xa lắm”)

Advertisements

Posted on 10.10.2014, in Khác. Bookmark the permalink. %(count) bình luận.

  1. yêu những tản văn của a 🙂
    đã lâu rồi em không viết, làm sao tìm lại được ngày xưa đây a!

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: