Monthly Archives: Tháng Mười 2014

Tháng Mười và những đoạn đường 5 phút

tranh

Tranh họa sĩ Elizabeth Patterson

Tháng Mười, gặp lại người bạn đã thất lạc suốt mười năm ròng không một tin nhắn, không một cánh thư… Mừng rơi cả nước mắt! Bạn nhắc về đoạn đường 5 phút của buổi tan trường năm nao nơi miền quê nghèo heo hút, có ánh nhìn trong vắt tuổi mười bảy tinh khôi, có những dỗi hờn vô cớ… Để rồi kí ức cứ ùa về vẹn nguyên như vừa tan lớp sáng thu nay.

Tháng Mười, bàng hoàng, lặng thinh cả mấy tiếng đồng hồ nơi góc cua cung đường Phủ Doãn, cúi mình 5 phút, nâng chiếc áo quan tiễn người em gái chưa qua tuổi hai mươi hồi hương trong bao nuối tiếc. Để rồi giật mình nhận ra cuộc sống đầy rẫy những bất an, mong manh và buồn quá!

Tháng Mười, 5 phút dong xe qua hầm Thủ Thiêm sau một năm chờ đợi chuyến chơi xa, cho thỏa cái ước mong khám phá miền đất phương Nam hào phóng. Những cuộc hẹn vội vàng, những cái nắm tay chưa đủ ấm đã nói lời biệt li…

Tháng Mười, bình yên trong một studio, cả gia đình tựa vào nhau 5 phút, lưu lại những tấm hình nhỏ nhắn xinh xinh. Con trai bước sang tuổi mới. Yêu thương đôi khi đến từ những khoảnh khắc ngắn ngủi, đời thường…

Tháng Mười, ngồi nghe một khúc tình ca về Mẹ, thấy heo may về đậu trên mái phố. Thương đôi tay gầy bươn bả chốn quê xa: Mẹ ơi bao giờ mới hết lấm tay bùn mẹ nhỉ? Để mùa thu trên khóe mắt không già.

Tháng Mười, li cà phê chớp nhoáng, thời gian đã cận năm rồi, còn bao việc dở dang chưa hoàn tất. Đôi khi cũng muốn nhởn nhơ với mùa, nhưng cuộc áo cơm khiến tính tình bực tức, vội vàng… rồi đổi thừa cho thời tiết đỏng đảnh khiến mình buồn, đau.

Tháng Mười, còn bao lời hẹn ước, có bao người đến rồi đi nhanh như chớp nhoáng. Ngạc nhiên đến bất ngờ. Tự nhủ mình nhớ ngang qua những cung đường ngạt ngào hoa sữa để thấy rõ hơn mùa thu trên đất kinh kì, lưu dấu những tháng ngày hội ngộ.

Tháng Mười, đọc thơ Du Nguyên “tự nhiên muốn ngồi bệt lại giữa đường”. Nhưng rồi chợt nhớ chỉ ít hôm nữa thôi bên kia sông cải sẽ trổ vàng, cái lạnh dắt nhau rong chơi phố vắng, yêu thương lại về, lét đét tiếng sợi len. Và thế là lại cuốn mình vào với guồng quay buồn – vui nhân thế.

Đặng Thiên Sơn

Advertisements

Ngày con trai chào đời

Cha đã chở mẹ tới bệnh viện từ chiều tối hôm qua. Bác sĩ bảo sức khỏe mẹ yếu nên không sinh thường được, phải sinh mổ, cha cứ chở mẹ đến bệnh viện sớm hơn dự đoán giờ con chào đời của bác sĩ phòng siêu âm hôm trước ghi trong sổ thai nhi cho chắc. Lỡ đâu con mong ngóng được gặp cha mẹ sớm hơn dự đoán thì cha mẹ biết quay thế nào. Trời đang là cuối thu, heo may lành lạnh, cha đã chuẩn bị cho con mấy bộ áo thu đông rồi. Tối qua mẹ con còn bỏ đủ thứ đồ lỉnh kỉnh vào chiếc làn nhựa nữa cơ. Chắc chắn khi con ra đời sẽ được mặc đẹp và không bị rét đâu.

1392642_546586128760635_1415185641_n

Beeline – Đặng Thiên Vĩnh

Đáng lý giờ này, cha phải ở bên mẹ và con, nhưng cha phải tới bến xe để đón ông nội ra với con, cho kịp thời khắc con chào đời. Quê mình xa lắm, bà nội và bà ngoại nay mai mới ra được với gia đình mình. Hôm nay, có ông nội ở bên là cha con mình  vững tâm rồi. Ông ra tới nơi là cha chở đến bên mẹ và con liền. Tối qua cha đã nghĩ ra từ để đặt tên cho con. Tên con là chữ “thủy” và thêm một dấu chấm trên đầu, sẽ không đụng hàng với ai trong nội, ngoại nhà mình cả, chắc con sẽ ưng cái tên ấy thôi, vì cha đã mất nhiều ngày nghiên cứu Đông Tây kim cổ để chọn ra nó. Cha chỉ mong muốn con trai mình mạnh khỏe, sau này giỏi giang nên mới nhọc công tìm tòi như thế. Với lại những cái tên đẹp người ta đặt hết cả rồi. Mà cái tên cũng quan trọng lắm con ạ, nó quyết định đến nhiều vấn đề của cuộc sống con sau này. Cha lan man một chút để thời gian trôi qua thật nhanh cho cha sớm được gặp con.

Trong đời cha chưa bao giờ hồi hộp và nóng lòng như thế này. Bác sĩ đã gọi mẹ con vào buồng mổ hơn cả tiếng đồng hồ, thế mà giờ vẫn chưa thấy con và mẹ đâu. Thương cho ông nội vượt cả trăm cây số ra tới nơi chưa kịp ăn uống gì đã thấp thỏm đi ra đi vào mong cháu đích tôn. Thấy khuôn mặt ông đăm chiêu, lo lắng, cha càng bối rối hơn. Không biết mẹ và con trong ấy thế nào? Người ta dùng kính mù cách âm làm cánh cửa, lại còn kéo kín ri đô nên cha chỉ dám đứng đây để ngóng con thôi. Cầu mong cho mẹ tròn con vuông! Ngày mai nhất định cha sẽ mua thật nhiều hoa hồng tặng mẹ vì đã tạo nên một kiệt tác tuyệt vời là con yêu. Ít phút nữa thôi, con sẽ nhìn thấy mẹ, thấy cha, thấy ông nội con và cả ánh sáng của cuộc đời này nữa.

Khi cha nghe tiếng con khóc, niềm vui sướng đã vỡ òa trong tim cha.  Cô y tá bế con lướt qua mặt cha và ông nội, phấn khởi nói: “Sướng nhé! Mẹ tròn con vuông! Con trai, nặng 2,9 kg.” Cha và ông nội nhảy cẫng lên như hai đứa trẻ được mẹ chia quà mỗi buổi chợ trưa, thế mới biết niềm hạnh phúc có con lớn như thế nào. Con được chuyển vào phòng sau sinh để các bác sĩ chăm sóc và chờ mẹ xuống truyền cho con những dòng sữa ngọt ngào. Cha và ông nội con không còn căng thẳng nhưng vẫn mong được gặp con lắm lắm. Mẹ con dù rất đau đớn nhưng cười rất mãn nguyện khi cha đến bên. Cha mách với mẹ là con yêu rất ngoan và dễ thương. Khóe mắt mẹ ứa ra những giọt nước mắt hạnh phúc. Bao nhiêu tháng ngày chờ đợi, chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau giờ cha mẹ đã có con trong đời. Còn gì vui hơn thế nữa…

Bác sĩ gọi cha vào viết giấy chứng sinh cho con. Cha đã viết hàng trăm bài báo, hàng ngàn bài văn, dạy bao lớp học trò, thế mà đặt bút viết giấy chứng sinh cho con tay run như cầy sấy, đầu óc cứ bung biêng như người say, khiến cô y tá cười cười làm cha thẹn đến đỏ hết mặt mày. Số 39 – là số sinh treo trên tay con, cha chờ cô y tá gọi vào bế con sang với mẹ. Cha được tường tận, được thấy con chúm chím đòi ăn, được bế con trên tay niềm vui ấm áp đến lạ kỳ. Cha trao con vào vòng tay ông nội. Ông nội nhìn con thật lâu. Từ nay, ông đã có cháu để bế bồng. Chỉ mấy tiếng đồng hồ thôi mà cả cha và ông nội đã được lên chức.

Nhà mình ở viện bốn hôm thì về nhà. Những ngày ở viện tuy cực nhưng mà vui. Con ít khóc hơn các bạn khác cùng buồng. Ai cũng khen con ngoan. Mẹ con lấy làm vui sướng lắm. Cha cứ đi đi về về mang cơm cho mẹ ăn để có thật nhiều sữa cho con. Ông nội đã về quê để báo cáo với tổ tiên ông bà và chia sẻ niềm vui với mọi người. Ông bảo sẽ cử bà nội ra trong nay mai để chăm sóc con và mẹ. Chẳng phải cử, bà nội cũng cuống lên ấy mà. Từ hôm con chào đời, trong nhật ký cuộc gọi đến điện thoại của cha, số điện thoại bà nội gọi nhiều lần nhất.

Từ nay con đã có mặt trên đời. Từ nay con sẽ là niềm vui, niềm hạnh phúc của cha mẹ và mọi người trong gia đình mình. Con sẽ mãi là tình yêu thương lớn nhất của cha và mẹ. Cha mẹ sẽ luôn bên con, chở che cho con nên người. 

 Đặng Thiên Sơn

Rút từ tuyển tập tản văn “Đường về xa lắm”.

Ngồi đợi mùa sang

mùa thu hà nộiMấy sáng gần đây, sẻ nâu đã về đậu trên cây trứng cá. Chúng nô đùa ríu rít từ sáng đến trưa. Trời xanh và cao hơn. Những lúc như thế, tôi thấy lòng nhẹ nhõm và bình yên đến lạ thường. Cảm giác ngồi một mình uống cà phê đợi chờ một điều gì đó thật là sảng khoái.

Những chiếc lá xoay xoay trong gió rồi đậu xuống lề đường, cứ hết chiếc này đến chiếc khác, xếp dày lên nhau. Tôi không là một họa sĩ nhưng vẫn liên tưởng khoảng lá rụng là một bức tranh trừu tượng thật đẹp. Không có những thực khách xung quanh chắc tôi đã không ngại ngần ùa ra đùa chơi với lá. Sự tưởng tượng hạn hẹp của mình về đám lá rụng đã khiến tôi cực kì hưng phấn.

Hàng hoa đi qua. Những bó hoa cúc trắng nằm khoe mình trên gác ba ga của chiếc xe đạp cũ kĩ. Người nông dân đang rướn mình vừa đạp, vừa rao hàng. Dưới nắng mai, những bông hoa chớm nở tinh khôi. Khoảnh khắc ấy nếu lọt vào ống kính của nhiếp ảnh gia, có khi bức ảnh chụp người nông dân chở hoa bán dạo sẽ là bức ảnh đẹp nhất mọi thời đại. Nhưng tiếc rằng chẳng có một nhiếp ảnh gia nào ngang qua, chỉ có tôi thôi, chăm chú nhìn như con nhái xanh thấy con mồi trước mắt.

Cái gã đánh giày sáng nay cũng thật vui tính. Cớ gì gã lại đưa chuyện quê ra mà kể cho người ta nhớ, người ta thương. Gã kể mùa này quê gã vàng ươm sắc nắng. Thế gã tưởng quê tớ không có nắng vàng hay sao? Mà kể chi cho xa. Kia kìa, những đốm nắng xuyên qua tán cây đang xếp thành mọi hình thù trên mặt đất. Gã bảo, nắng ấy yếu ớt quá. Mình quát thật to. Đẹp thế! Loang vàng như thế mà yếu sao? Gã nhếc môi cười ruồi mình rồi xin tiền công và lẫn vào cuối phố.

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên đã thức nhọn mọi giác quan để cảm mùa thu và để rồi nói với em: “Nắng úa dệt mi em/ và mây xanh thay tóc rối/ nhạt môi môi em thơm nồng/ tình yêu vương vương má hồng”. Để rồi khiến mình cũng sắc nhọn mọi giác quan để mà cảm nhận, để mà say đắm tình khúc ấy lúc mùa đang sang. Cái khoảnh khắc hiếm hoi này âm nhạc đã khiến lòng mình rạo rực và yêu đời hơn biết mấy. Aldous Huxley rất đúng khi phát biểu câu nói mà sau này người đời coi đó là danh ngôn: “Sau sự im lặng, thứ thể hiện được nhất điều không thể diễn tả chính là âm nhạc”.

Sẽ không hoàn hảo cho khoảnh khắc ngồi đợi mùa sang nếu thiếu vắng tình yêu. Tình yêu của đôi bạn trẻ đang tình tứ ở bàn cạnh tôi đang ngồi. Cô bé bẽn lẽn thỏ thẻ những lời yêu. Tôi ngồi sát bên vẫn không nghe rõ. Vậy mà cậu trai cứ gật đầu lia lịa. Đúng là tình yêu có tần số riêng. Bây giờ thì tôi không chối cãi điều ấy. Tần số riêng phát vào thời khắc này, không gian này, cảnh tượng này thì thật say đắm và ngọt ngào biết bao. Họ yêu nhau mà tôi cũng chênh chao. Thế mới biết sức mạnh của tình yêu như thế nào? Chả trách, xưa kia Đam Săn cứ quyết đòi đi bắt Nữ Thần Mặt Trời cho bằng được.

Ngồi đợi mùa sang nơi góc quán quen thấy lòng mình chộn rộn, thấy cuộc sống thật đáng để yêu thương, thấy mình như lạc vào cõi thần tiên hoa mộng.

Mùa thu đang gõ cửa trái tim tôi.

Đặng Thiên Sơn

(Rút từ tập tản văn “Đường về xa lắm”)