Monthly Archives: Tháng Tư 2014

Nhớ sấm

sssssHai đứa ngồi cà phê ở một góc quán quen. Mây đen kéo về ùn ùn khiến trời tối sẫm. Cả một góc phố trở nên nháo nhác. Bạn nâng li cà phê lên nhíp một ngụm dài rồi buông một câu chưng hửng: Nhớ sấm! Mình nhìn vào mắt bạn thật lâu và như đọc được tâm trạng của bạn lúc ấy nên mình lái cuộc chuyện cuối ngày sang chủ đề sấm. Bạn như bắt được “sóng” nên thao thao bất tuyệt về những ký ức với sấm nơi miền Trung nghèo quanh năm nắng gió đã cưu mang bạn những tháng ngày thơ trẻ.

Sấm trong ký ức, với bạn với mình là thứ âm thanh ghê rợn. Cuối những ngày hè oi bức, mây đen kéo về dệt kín cả trời quê. Cảm giác cứ như trời sắp đổ ập lên làng mình. Rồi gió nổi. Chớp rạch xanh như mắt mèo. Và những đợt sấm long trời, lở đất đua nhau gầm gừ suốt cả mấy tiếng đồng hồ. Cho đến khi nước mưa trên sân rút hết, đám lúa lép dạt về một góc sân thì sấm mới chịu chạy qua làng bên.

Bạn kể, mẹ bạn sợ sấm lắm. Nên cứ hễ thấy trời bắt đầu lót mây làm ổ cho giông lốc là tuyệt đối mẹ bạn không cho bất cứ đứa nào bước ra khỏi nhà. Ngày mình còn ở quê, mẹ mình chẳng mấy khi ở nhà vào những buổi chiều tối, vì mẹ còn bận với gánh hàng xén nơi chợ chiều nên chẳng ai cấm đoán anh em mình ra khỏi nhà khi có giông, lốc. Nên khác với bạn, cứ trời đổ giông là mấy anh em mình cởi trần trùng trục tắm mưa, đếm sấm xen quả nào nổ to hơn, giòn hơn, rồi cười ha hả.

Có lần sét đánh trên ngọn cây bạch đàn sau vườn, tiếng sấm gần đến mức thằng út giật bắn mình té xuống sân trợt cả đầu gối. Từ đó anh em mình không tắm mưa nữa. Mỗi lần trời sắp đổ mưa là anh em mình kéo nhau chạy lên nhà bà nội trú ẩn. Bà bày cho mấm môi ba lần mỗi khi có chớp để sấm sợ không phát thành tiếng. Thế là cứ thấy chớp anh em mình lại đua nhau: bập, bập, bập… Và cảm giác sợ hãi cũng tan biến. Rồi biết bao mùa sấm cũng đi qua.

Mình nói với bạn: Giữa chốn thị thành này phải thật để ý lắm mới nghe được tiếng sấm. Bởi tiếng sấm đã bị những âm thanh công nghiệp lấn át. Nhiều đêm khuya khoắt đang nằm liu riu bỗng nghe tiếng sấm vọng tới bên tai, thế là choàng tỉnh và thao thức cả mấy tiếng đồng hồ. Bạn cười cười tiếc nuối. Rồi bạn lại thở dài: Không có tiếng sấm nổ rền để mà giật mình như ngày còn bé thơ, nhưng có nhiều âm thanh khác đã khiến ta chết lặng. Cách nay mấy hôm bạn phải mất cả ngày mới lấy lại được thần hồn sau khi giật mình vì cú va chạm của hai chiếc xe máy chạy ẩu nên tông nhau ngay trước đầu xe bạn mấy chục mét.

Cả mình và bạn có cả một buổi chiều để nhớ sấm. Để cười – nói, buồn – vui với sấm. Thế mới biết sấm đã ăn sâu vào tiềm thức những con người đã lớn lên từ quê kiểng như mình và bạn. Thứ âm thanh rền vang, chát chúa vào những chiều mưa năm nào cứ vọng vang đến tận bây giờ.

Sắp sang tháng năm rồi, quê mình và quê bạn đang bước vào mùa sấm. Không biết có còn ai bày cho lũ trẻ quê mấm môi ba lần khi tia chớp lóe lên để sấm sợ không phát thành tiếng kêu nữa không? Bỗng mình lại mấm môi: bập, bập, bập… giữa chiều mưa thành phố. Bạn nhìn mình cười hiền dưới cơn giông. Li cà phê chiều đã cạn.

Đặng Thiên Sơn

Advertisements