Monthly Archives: Tháng Mười 2013

Nằm giường lá chuối

118516_621Hôm rồi về quê gặp lại cái Uyên, con bé láng giềng năm nào. Giờ nó đã nặng gần 60 kg, dáng cao dong dỏng, tràn trề xuân sắc. Hai đứa ghé vào quán nước chè của bà cụ Huấn nơi gốc đa đầu làng uống nước, ngồi kể hết chuyện trên trời, dưới đất. Và tất nhiên là không quên cái chuyện chơi trò đám cưới nơi bờ rào có hàng chuối xanh mơn mởn giữa nhà tôi và nhà nó.

Ngày ấy cái Uyên là xinh gái nhất trong đám trẻ xóm tôi. Ngoài cái Uyên còn có con Thịnh Ghẻ, con Hồng Tóc Hoe. Con trai thì có thằng Trọng Diệc, thằng Thành Béo, thằng Thành Con và tôi. Tôi tuy không đẹp trai, lại gầy gò, thế nhưng có lợi thế là bố tôi làm trưởng thôn. Con của trưởng thôn là oai lắm. Đứa nào cũng sợ. Nhà tôi lại có cái Ti vi đen trắng nên bọn nhỏ xóm tôi rất nể. Đứa nào ăn hiếp tôi thì coi như đêm ấy đừng hòng mà đến nhà tôi xem Ti vi được. 

Những lần chơi trò đám cưới, thể nào tôi cũng được cặp đôi với con Uyên. Nó rất tự hào vì được lấy tôi làm chồng, nhà giàu có Ti vi, bố lại làm trưởng thôn. 

Mỗi buổi trưa chúng tôi tổ chức đám cưới cho một đứa và cứ xoay vòng như thế ngày này qua ngày khác, tháng này qua tháng khác. Đám cưới của tôi và con Uyên là hoành tráng nhất: Cô dâu đội trên đầu một vòng hoa trắng được kết từ loại hoa của cây trứng gà, mặc chiếc váy lá dừa tua tủa. Chú rẻ đội chiếc mũ kết bằng lá mít vàng, mặc bộ áo kết từ lá mít xanh. Xe hoa là chiếc mo cau mới rụng trang hoàng các loại hoa xung quanh. Cô dâu ngồi lên mo cau, chú rể lấy hết sức kéo cô dâu đi một vòng xung quanh bờ ao, quay về nơi bờ rào có hàng chuối xanh mơn mởn là dừng lại. 

Sau khi đưa cô dâu về tới nhà chồng, thằng Thành Con tuyên bố lý do. Sau đó mời con Thịnh Ghẻ lên hát. Phải nói con Thịnh Ghẻ ngày ấy còn nhỏ mà hát bài “Tình thắm duyên quê” rất hay. Tiếp theo là thằng Thành Béo lên thay mặt cho họ nhà gái giao dâu. Nó phát biểu giọng run run như người già. Kết thúc phát biểu nó đọc thơ. Thằng Trọng Diệc thay mặt cho họ nhà trai lên nhận dâu. Dưới hôn trường mấy đứa còn lại ngồi vỗ tay, ăn hột mít luộc, lạc rang và đủ thứ quả…

Khi hôn trường ra về, chú rể và cô dâu động phòng hoa chúc. Chiếc giường là hai tàu lá chuối ghép lại. Hai đứa nằm ngửa mặt lên trời, bàn chuyện sinh con cái. Ở phía ngoài bờ rào những đứa khác tổ chức chơi trò mua bán. Tiếng thằng Thành Béo nạt nộ vì thằng Trọng Diệc ăn quỵt ba mươi đồng tiền lá mít. Cuộc sống của một xã hội người lớn được chúng tôi thu nhỏ lại trong một góc bờ rào. Khi tiếng mẹ gọi vọng sang, đứa nào đứa nấy chạy toán loạn về nhà. Có lần mải mê quá tôi và con Uyên say sưa ngủ trên giường lá chuối. Mà nghĩ ngày ấy thằng Thành Béo cũng ác thật, nó về mách với mẹ tôi. Khiến bà chạy ra bờ rào thấy tôi và con Uyên đang ôm nhau ngủ, bà sẵn chiếc roi trên tay quất tới tấp vào mông tôi, xoa dầu Bạch Hổ bảy ngày mới khỏi…

Con Uyên bảo, nó đang bán thịt lợn ở chợ Tân Thành. Con nó đã lên 6. Còn tôi thì vẫn mài đụng quần trên giảng đường Đại học để kiếm cái văn bằng hai. Nó khoe với con nó: Ngày xưa mẹ làm vợ chú này. Giờ chú ấy vẫn còn đi học. Thằng con nó nhìn tôi và hỏi: Chú được mấy bé ngoan rồi? 

Đặng Thiên Sơn

Advertisements