Monthly Archives: Tháng Tám 2013

Thuyền giấy

image002

“Trưa hè trên bến sông quê/ Ta – em thuở ấy chưa hề biết yêu/ Trời cao thả những cánh diều/ Dưới sông thuyền giấy xuôi chiều trôi đi/ Em nhìn ta chẳng nói gì/ Ta nhìn em cứ lầm lì lặng thinh…” Những ngày thơ trẻ đã xa mù khơi. Nhưng những kỷ niệm xưa cũ vẫn còn vẹn nguyên trong trí nhớ. Nhiều đêm thức giấc, nỗi nhớ khiến lòng lại ngân lên những câu thơ. Và những câu thơ trên tôi viết trong một đêm như thế. Những con thuyền giấy chênh chao trên mặt nước, khắc ghi tình bạn vững bền.

Những trưa hè, trời miền Trung đang nắng bỗng đâu mưa giông ập đến bất ngờ. Mưa qua, những ruộng nương ngập nước mênh mông. Nước nhóm lại thành dòng chảy cuộn xiết như những con sông thu nhỏ. Chúng tôi đánh trần, tắm mưa gọi nhau ý ới. Cô bé nhà bên đứng trên bậc thềm thả những chiếc thuyền giấy lênh đênh trên mặt sân. Đôi mắt trong veo dõi theo những con thuyền xuôi dòng trôi về đầu ngõ. Tôi tinh nghịch chạy ra giành lấy chiếc thuyền đang trôi. Vụng về thế nào để tay nhấn chìm chiếc thuyền xuống nước sâu, rã ra từng mảng giấy. Cô bé giận tôi suốt một mùa hè.

Những buổi chiều mùa thu, toán trẻ con chúng tôi rủ nhau đi thả thuyền ở bến ao hợp tác xã. Thuyền của tôi được gấp bằng giấy đỏ, xung quanh trang trí hoa văn hình ca rô, cánh buồm được viết bằng chì màu dòng chữ “cập bến vinh quang”. Đã hết mùa hè nên cô bé nhà bên thôi không còn hờn tôi nữa, cũng chạy theo thả chiếc thuyền màu xanh với dòng chữ “mộng mơ” được ghi trên cánh buồm. Khi gió lặng những chiếc thuyền đứng im trên mặt nước. Bất giác chú rô phi nổi lên đớp gọng vó, khiến sóng đánh những chiếc thuyền của chúng tôi ngả nghiêng. Trời càng về chiều thuyền càng trôi ra xa khiến đứa nào cũng lo thuyền của mình đi lạc, hoặc bị nhấn chìm. 

Đợi mãi thuyền vẫn không cập bờ, cô bé nhà bên rưng rưng nước mắt. Tôi ga lăng bơi ra giữa ao vỗ sóng lùa những chiếc thuyền vào bờ. Thằng Tí Hôi lắc xa lắc xắc khiến những chiếc thuyền ngả nghiêng rồi chìm sâu xuống đấy nước, đã bị tôi cho uống một trận nước ao căng bụng, khóc nức nở chạy về mách mẹ. Cô bé nhà bên tiếc chiếc thuyền màu xanh của mình bị thằng Tí nhấn chìm mà đứng trên bến ao cho đến khi tôi mang từ nhà ra tặng chiếc thuyền màu xanh mới gấp xong mới chịu về nhà. 

Cũng từ hôm ấy, thằng Tí Hôi không được chơi chung với tôi và cô bé cạnh nhà. Trên bến ao hợp tác chỉ còn hai đứa chiều nào cũng mang thuyền ra thả xuống mặt ao, rồi thả chân xuống nước đạp sóng cho thuyền trôi ra xa hơn. Hai đứa lích rích bên nhau suốt cả buổi chiều. Mỗi lần chiếc thuyền màu xanh đấu đầu chiếc thuyền màu đỏ, cô bé nhà bên lại bẽn lẽn nhìn tôi rồi vội ngó lơ qua chốn khác…

Chúng tôi lớn khôn và xa dần những trò chơ thơ trẻ. Để: “Chiều nay về lại quê nhà/ Nghe tin em đã lên phà qua sông/ Giờ em hạnh phúc bên chồng/ Ta con thuyền giấy về không giữa dòng.”

Đặng Thiên Sơn

Advertisements