Monthly Archives: Tháng Bảy 2013

Đi thi…

Chiều, mẹ sảy lại nếp và đậu đỏ để sẵn ra chiếc rá nhỏ. Trước khi đi ngủ mẹ cho vào nước ngâm cho nếp và đậu mềm ra để khi hông xôi chín nhanh và đều. Cha suốt đêm không ngủ văn vê nhúm thuốc lào ngồi nhả khói lên trời, lâu lâu lại tới bàn thờ đốt nhang thì thầm với nội. Vẫn biết phải ngủ sớm để hôm sau có sức làm bài tốt hơn, nhưng tôi vẫn chưa yên tâm với những kiến thức mình nắm chắc trong đầu. Vì vậy mà phải tới gần sáng tôi mới chợp mắt được một lúc.

Mặt trời nhô cao khoảng một cây sào thì mẹ kêu tôi dậy. Cha kỳ cọ chiếc cánh cúp 81 sạch sẽ hơn. Mùi khói xôi từ nhà bếp phả ra thơm phức. Tiếng chặt thịt gà lộp cộp cùng với tiếng cười nói của hai thằng em vọng ra từ nhà dưới. Tám giờ sáng, mâm cơm đã tươm tất, cả nhà ngồi quây quần ăn cơm để tôi và cha lên đường xuống Vinh kịp buổi chiều lo chỗ ăn, chỗ nghỉ, để sáng hôm sau còn đến điểm thi làm thủ tục.

Hành lý của cha con tôi chỉ vài ba bộ quần áo, những cuốn sách mà tôi cảm thấy cần thiết phải mang theo. Mẹ đã chuẩn bị cho tôi nào thuốc đau bụng, dầu gió để sẵn trong ngăn cặp. Tôi lại từ đường đốt nhang cho ông bà rồi chào mẹ và các em lên xe đi thi.

Trên đường từ nhà xuống Vinh cha chạy xe rất cẩn thận. Vừa đi hai cha con vừa nói chuyện. Cha căn dặn tôi tường tận từng vấn đề: cách đi đứng, nói năng và cả đối nhân xử thế với bạn bè, thầy cô ở trường thi… Tôi thấy mình thật nhỏ bé trước những lời căn dặn của cha.

Cha con tôi xuống tới Vinh thì trời vừa đứng bóng. Thành phố người xe qua lại đông kịt. Tạt vào một quán nước mía sát công viên Hồ Gon ngồi nghỉ mát. Sau đó thì đi tìm chỗ trọ.

Bốn ngày đi thi với tôi là cả một trời kỷ niệm. Tôi được quen thân những người bạn mới, được đón nhận tình cảm thương yêu của cha, của những tình nguyện viên và cả gia đình người chủ trọ… Với quyết tâm phải đậu bằng được Đại học, tôi đã vượt qua những môn thi bằng khả năng và sự tự tin vào chính mình. Những buổi thi xong ra nhìn thấy cha đứng chờ trước cổng trường trong lòng tôi thật hạnh phúc…

Chiều nay, ngồi cà phê quán cóc, thấy những bạn trẻ xuống phố đi thi, mắt nhìn ngơ ngác; thấy những ông bố, bà mẹ áo nâu, nón lá đưa con đi thi tôi lại nhớ đến kỷ niệm một thời lên Kinh ứng thí của mình. Và tôi nhớ tới cha. Nhớ chén xôi nếp hông với đậu đỏ của mẹ. Nhớ tới những xúc cảm mà tôi đã trải qua cách nay đã 9 năm rồi.

Đặng Thiên Sơn

Advertisements