Nhớ mưa chiều trung du
(Cảm xúc từ một tin nhắn…)
Mẹ quảy mùa hai đầu đòn gánh
Tứa chân không trên quãng đường làng
Ta bỏ lại chân cầu đàn cá nhỏ
Tiếc con diều nghiêng về phía làng bên
Quệt ngang mắt
Kéo trâu về ngược gió
Mây xếp tầng
Đen kịt phía trời Tây
Mưa trung du
Trời gầm như có chửa
Ma gội đầu*
Liếm ngói đếm mè, rui
Đàn mối cánh len vào qua kẽ cửa
Sau lưng nhà máng xối tắm vừa xong
Mẹ nhóm lửa khói thơm mùi cơm mới
Cầu vồng lên mờ ảo phía chân trời.
Chiều 31/5
Đặng Thiên Sơn
——————–
* Những vòng xoáy do gió tạo ra
TRÒ CHUYỆN VỚI TA
Đặng Thiên Sơn
Ngồi với sự lặng thinh
tiếng dế nghiến vào lòng
thấy đêm trôi chậm
như chuyến xe tang lăn qua cánh đồng hoang vắng
thì thôi ta muộn phiền làm gì
mưa tháng Năm dù ở nơi nào trên mảnh đất hình chữ S này
cũng chưa đủ thấm
Kiếp ngụ cư
như chiếc cúc áo sơ cua
sẽ thế chỗ cho bất cứ chiếc cúc nào
trên chiếc áo cưu mang nó bị sứt
mong hoàn thành sứ mệnh của đời cúc
thì thôi ta muộn phiền làm gì
cứ đính mình vào những chỗ khuyết ta
viên mãn một đời người
Châm chọc làm gì
bon chen làm gì
đời rơi tọt bất cứ lúc nào
như chuyến xe không qua khỏi cầu Sêrêpốk
thì thôi ta muộn phiền làm gì
phóng nhanh hay đi chậm cũng đều mang bất trắc
ta cứ đi theo cách mà ta đã chọn
Ngày mai thân thể ta
có mọc gai như cây xương rồng
yếu mềm như rêu dưới nước
xin ta cũng đừng buồn
Hoa hướng dương chẳng bao giờ được
qay mặt về phía bóng tối
đó cũng là một thiệt thòi
thì thôi ta muộn phiền làm gì.
0h/23/5
Một ngày của mẹ
Mẹ thường thức giấc khi con gà trống gáy lần thứ ba
& phía Đông gót chân đêm đang nhấc
lập trình đã định sẵn từ đêm qua hoặc
do thói quen đã trở thành bản năng
mẹ bắt đầu một ngày bằng hành động tháo chốt cửa bếp
hâm lại một đêm nguội lạnh vừa đi qua
& ngậm một ngụm nước muối phun lên gốc cây cau già
trồng bên mép giếng từ thời bà nội còn lủng lẳng mấy chiếc răng đen
Từ nhà ra chợ, từ chợ về nhà
từ nhà ra đồng, từ đồng về nhà
rồi qua bác năm, bác bốn
vòng từ nhà dưới lên nhà trên…
cho đến khi áp hai má chân phủi đất
mẹ đã đi được một quãng đường dài từ Vinh về đến Yên Lý
(nếu mình chạy xe máy cũng mất hai giờ)
Hai tiếng trước khi ngủ
mình biết mẹ không nghĩ đến một cái tin nào trên báo
không nhớ tên ông nghị, ông nghè…
mà mẹ lo con be be sáng nay đầy bụng
vuông húng chó sao lại có sâu
& thím Năm có qua cơn nguy kịch…?
Rồi chìm vào giấc ngủ sâu
mẹ mơ thấy những hạt lúa vàng
& những đứa con thành đạt
Đêm đêm cha vẫn về
lúc vòng nhang cháy hơn một nửa
vẫn bộ áo xanh chiếc ba lô
& tấm khăn mẹ đan
rét nàng Bân năm nào
Đặng Thiên Sơn
Cuối những tháng Ba
Gọng vó bung hoa sóng sánh
Chuồn chuồn ngó nắng làm thơ
Mẹ về sau từng buổi chợ
Bánh kê ngon tới bây giờ
Gió lùa qua triền lau trắng
Em vờ rơi mấy hạt duyên
Ta đem ánh nhìn ra hứng
Vách tim no suốt đêm dài
Ngắm mùa qua từng phiến đá
Rêu xanh lún phún tuổi mình
Những đêm Quy Thành không ngủ
Ngồi xe cát với dã tràng.
Đặng Thiên Sơn
Vậy nhé!
những mảng rêu cũ kỹ
chết đi rồi sống lại theo mùa
nhiều năm rồi tao không để ý nhiều đến nó
tháng ba
lún phún xanh
sự hằn học con mèo hoang đã hết
mặc dù cái chai không còn nguyên
thủy tinh đẹp và sắc
dáng ngất ngưởng của những thằng bạn văn
còn in hằn trên mấy viên gạch sứt góc
nhưng thôi
tao phải đi
hãy gọi … 037
(những đêm trăng Quy Thành lạnh lắm)
chiếc giầy mục mọc cây và trổ hoa
tao phải nâng niu
vậy nhé!
Đặng Thiên Sơn
Kín
Triền xa lau trắng
Qua rồi những dấu chân hoang hoải đời mình
Đêm mũm mĩm như chiếc đèn lồng rực đỏ
Dập dìu, dập dìu, dập dìu
Đảo phách
Kín như thượng đế đã sắp đặt để ta thuộc về nhau
Sự thinh lặng
Nghe rõ từng tế bào cựa quậy
Màu tím loang cả một giấc mơ dài
Hơi men ngập tràn cánh mũi
Lội qua chín tầng địa ngục
Nghe ngóng những hồn ma
Bước những bước què quặt
Trên cánh đồng nhân gian rộng lớn
Thiên đường 1,6 x 2
Từ từ
Từ từ
Bay trên đỉnh Thiên Sơn dài rộng.
Đặng Thiên Sơn






